CÁI TẾT ẤM CỦA BÁC XE ÔM

cropped-stairs-lights-abstract-bubbles1.jpg

31/12/2016

7h PM
Bác chạy xe trên đường với tâm trạng buồn chán. Đường về nhà bác không xa lắm nhưng bác ngại phải về nhà. Hôm nay bác đã có một trận cãi vã lớn với đồng nghiệp, những người tưởng như cùng chiến tuyến thì giờ đây quay lưng lại với bác. Đời nó vốn thế mà, có ai là bạn mãi đâu. Ko muốn nghĩ nữa nên bác quay đầu xe về hướng khác, xe ôm thì phải đi kiếm ăn chứ…

Nếu ai hay xem phim hàn quốc sẽ thấy nhiều phim đi theo lối mòn như sau.
Nam chính thường là một người rất đẹp trai, con nhà giàu, thường thông minh nhưng lại lêu lổng. Mịa! sướng nhất cái đời từ đâu tự nhiên cho nó thất nghiệp hoặc bị đuổi khỏi nhà. Tưởng đáng đời ai ngờ lại gặp nữ chính rồi xong cấy nó thay đổi ghê gớm rồi lấy lại được những gì đã mất :v

Nếu ai đang nghĩ chắc bác sắp kể chuyện hàn quốc thì thôi get out ngay và luôn. Đời đếu phải mơ. Chuyện của bác cũng là chuyện tình nhưng là chuyện tình của xế xe ôm…

7h30
Bác đón khách đầu tiên tại pico cầu giấy. “nữ chính” đầu tiên có khuôn mặt ưu nhìn, lông mi dài, sống mũi cao thẳng, cao tầm 1m70, đi boot màu đen, đầu đội mũ và đặc biệt … thơm. Đang trên mây thì có người kéo bác xuống.

– Anh chở em ra bờ hồ nhé, nhưng trước khi ra đấy anh chở em qua siêu thị điện máy nào đó. Em muốn mua cái sim. !! Cái định mệnh.

Chở em đấy ra “thế giới di động” đợi mua Sim xong rồi đi tiếp. Trong lòng bác lại dâng lên một niềm vui sướng lạ lùng. Cái cảm giác chở người yêu đi chơi phố… Bác hạ giọng nhẹ nhàng hỏi nàng có muốn dừng ở đâu nữa không nhưng nàng từ chối… Đấy!! đời có phải mơ đếu đâu 😬

Nhưng vận may cũng đến khi bác lái thế lào lại rơi ngay vào cái ổ gà. Xong cái bác buột miệng:
– oh god, i am so sorry
– No problem, ha, you speaking english. Từ đó nàng bắt đầu được trò chuyện với bác.

Đường Phan Đình Phùng hôm nay đẹp lạ lùng với đèn, băng rôn, cờ, hàng cây ven đường, vài anh lính gác, … với cô em ngồi sau nữa. Sẽ lãng mạn vãi nếu đến cuối đường bác không đi nhầm sang làn đường ngược chiều. Cũng may cô em ngồi sau nhắc bác. Thật đây có phải lần đầu bác đi sai làn đường đâu. Mịa nó chứ.. phải có cái gì chỉ dẫn chứ đâu phải ai cũng rành đường đâu. Mịa nó chứ mỗi lần bác thắc mắc với mấy đứa đồng nghiệp như thế ko đưa nào nói gì nhưng bác biết bno nghĩ bác bị điên. Bác cũng đếu hiểu sao những mô hình kinh doanh bác áp dụng rất thành công ở Úc, Singapore, Mỹ, Canada… về đến Việt nam lại đi vào bế tắc. Mịa nó chứ. Bác muốn làm cái gì đó cho ngành du lịch Việt nam mà bác chưa làm được.

Chở cô em đến gần tràng tiền thì bác không thể đi tiếp được nữa vì hôm nay rất nhiều người ra đây xem countdown. Đến lúc đấy bác đành để khách xuống. Khổ nỗi khi mở cái phần mềm tính tiền mà bác bao nhiêu lần yêu cầu mấy đứa nhân viên phải cải tiến, nó lại dở chứng. Đã bảo phải làm sao để đếu có mạng nó cũng phải tính được vì bên Sing, bên Úc họ có 4G, sắp có 5G rồi mà mạng mình 3G đã đắt lại có chạy được đâu…

– Sorry that i have some problem on evaluting your bill
– No problem, So, you think how much i should pay cause i really have to go
– I am really sorry, it should be 40k.
– Ok, Here is 50k. Pls take it as a happy new year 🙂.

Bác cảm động cầm tiền boa nhìn theo bóng hồng đang đi ngày càng xa, trong lòng cảm thấy ấm áp. Lúc sau nhìn xuống thấy màn hình chỉ 80k. Tự nhiên bác thấy giận. Tại sao phải tăng giá vào ngày lễ, cái kiểu làm ăn xổi ở thì như thế đã tiêm nhiễm vào doanh nghiệp của bác từ khi nào thế?

Men theo hồ trúc bạch, bác đi ra hồ tây, dừng lại một chút, chụp vài kiểu ảnh. Trời se lạnh, không biết em ấy đang làm gi.? Oh em nào? mà thôi để lần sau kể tại chuyện dài lắm.

….

9h30
Đi hết đường thanh niên, bác giật mình vì thấy mình lại ở ngã tư đường Phan Đình Phùng một lần nữa. Điện thoại rung, như có khách gọi thì phải. Bác nhìn thấy một ông tây đứng ngay ở vỉa hè bên kia đường. Bác cho xe rẽ trái rồi trèo vỉa hè lại đón khách.

– Execuse me, where you going?
– Hoan kiem lake pls
– Ok, get on please!

Ông tây tầm 1m65 nhưng có khi ổng phải nặng cả tạ. Ổng vừa ngồi lên xe bác mất thăng bằng xuyết ngã.

– I am going now.

Bác đẩy xe lên phía trước để xuống vỉa hè nhưng vì ông kia quá nặng nên xe lảo đảo và đổ.

– Damn it, damn it…

Ông tây có vẻ khá tức giận, trong lúc bối rối bác lạc cả giọng

– I am so sorry, 大丈夫ですか。
– No problem. Go on
– はい, すみません。ah okay, i am so sorry.

Thật ra bị nổi nóng bác cũng hơi phật lòng nhưng mà vì nghĩ cho ngành du lịch Việt nam bác muốn làm cái gì đó. Đi một đoạn bác lại tiếp.

– Can i ask what do you do in hoan kiem lake? you ‘re going to to join the count down?..
– Yes, I am going to celebrate the new year with my wife in Hoan kiem lake.
– Oh, I am happy to hear that. How long ‘ve you been in Viet nam
– Two weeks…
– そですね。Ah i mean you love living here. dont you?

Managed VPS Platform. Phone Support. Prices starting at $6.00 per month

…….

Câu chuyện cứ tiếp tục cho đến hàng bạc thì bác buộc phải trả khách vì đường quá đông. Đến giờ ông tây có vẻ khoái bác lắm. Lúc đưa tiền còn bắt tay bác nói chuyện lúc xong chúc mừng năm mới. Bác vui vẻ nhận 20k. Đi mấy bước ông ấy như nhớ ra gì đó quay lại và đưa mũ cho bác kèm một bao lì xì bảo là món quà nhỏ cho năm mới. Chắc ông này học ở đâu đó biết được người việt năm mới thường lì xì cho nhau nên tặng. Nhưng vì ông đấy hoặc không biết người việt ăn tết theo lịch âm hoặc ông này là người rất giỏi đoán chuyện tương lai vì gần đây đọc báo thấy mấy nhà văn nhà báo đang kiến nghị bỏ tết ta theo tết tây. 😅

……
11h15 P.M

Sau khi chạy thêm một vài chuyến nữa bác vô hình chung lại một lần nữa thấy mình ở đường thanh niên, rồi Phan Đình Phùng. Lúc này cũng thấm mệt nhưng bác quyết định đánh xe về hoàn kiếm. Bác muốn xem countdown…

Đi bộ men theo đoàn người đi qua khu tràng tiền đã cảm thấy không khi náo nhiệt và độ nóng của nó. Người người hí ha hí hửng, hớn ha hớn hở chen nhau lại chỗ haniken countdown. Bác cũng bon chen vào được đến giữa. Hét hò một lúc, lắc lắc mông theo nhạc kiểu không giống ai xong bác cũng thấm mệt, với nóng quá nên bác lại mò ra.

11h40
Vừa ra khỏi chỗ đông bác đang tính đi ra sát bờ hồ countdown theo kiểu riêng của bác thì…
Bác điếng người đi khi nhìn thấy “nàng chưa kể” đang đang đứng đó hôn một chàng trai khác… Hết rồi.

Trong cuộc sống dòng đời luôn thay đổi
Mà lòng người cũng vội đổi thay mau
Mới hôm nào say đắm mãi bên nhau
Giờ mộng vỡ tim đau lòng quặn thắt…

11h50
Bác quay đầu đi thẳng qua hướng lấy xe, có đi qua chỗ Xuân bắc đang diễn nhưng bác không dừng lại. Đúng 11h 59 p50′, người người cùng countdown… Năm 2017 đã đến như thế đấy. Trên đường về lúc đi qua nguyễn trãi bác thấy một cụ già ngồi bên lề đường rách rưới, đói khát. Bác vét ví tổng cộng được 137k đưa hết cho bà rồi chạy thẳng…
Về nhà vô tình lấy ra trong bao áo cái phong bì lỳ xì. Bác mở ra xem. Bên trong là tờ 100$….

Hà nội, 15/1/2017- HBX

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s